Posts

Màu cam không cần đợi

Image
Khi tui già đi, Tui sẽ thôi làm một người phụ nữ đàng hoàng Và mặc những chiếc áo màu cam chẳng ăn nhập gì với mái tóc hoa râm. Tui sẽ quăng chiếc ghế CEO lại phía sau để đi học làm một cô y tá học cách lau lưng cho một người già băng bó một vết thương  hay dỗ dành đứa trẻ đang sợ gặp rắn  Và tui sẽ thản nhiên đi sauna khỏa thân với bất kỳ ai như người Phần ngồi giữa hơi nước nóng hổi và chẳng thèm co ro giấu giếm,  hay cứ thế ôm hôn thật chặt bất kỳ ai tui yêu quý giữa phố xá ban ngày, sau những năm tháng mòn mỏi làm thương hiệu cho cả thiên hạ nhìn vào.  Tui sẽ đem hết đống váy áo lộng lẫy thời tuổi trẻ  những thứ từng cất công gói ghém  vượt nửa vòng trái đất sang tận xứ Phèn Len tuyết phủ Tui bán sạch chúng cho một tiệm đồ cũ ở góc ga Tampere. Và tui sẽ dùng số tiền còm kiếm được ấy, chẳng thèm tử tế mua rau củ hay trả hóa đơn thuê nhà. Tui sẽ ném ngay vào một chiếc quần jeans có vòng mông 96 cm, ôm vừa vặn sự tròn trịa vững chãi của tuổi trung niên nà...

Cái đang mang mình đi

Image
  Hôm nay tui học cách đưa một cái ống nhỏ vào bàng quang. Người nằm trước mặt tui không phải người thật.  Cô ấy bằng nhựa, không đau, không xấu hổ, và có lẽ là bệnh nhân dễ tính nhất tui từng gặp. Tui đeo găng tay. Cầm catheter. Làm từng bước theo thứ tự. Rồi ngẩng lên cười với người chụp hình như thể đây là một hoạt động hoàn toàn bình thường của một buổi sáng thứ năm. Tui bắt đầu học nghề điều dưỡng ở một độ tuổi mà cơ thể không còn là một thứ hoàn toàn im lặng nữa. Có lẽ điều đó lại hay. Nếu học những thứ này lúc hai mươi tuổi  Có thể tui chỉ ghi nhớ tên các cơ quan để làm bài thi.  Bây giờ tui vẫn phải nhớ để làm bài thi, nhưng thỉnh thoảng còn nghĩ: Một ngày nào đó, có thể cơ thể mình cũng cần một người đeo đôi găng tay xanh như thế này chăm sóc. Ý nghĩ ấy không làm tui buồn. Nó chỉ khiến cơ thể trở nên thật hơn. Những bộ phận cơ thể mà ngoài đời người ta dành rất nhiều công sức để che đi  Khi vào lớp học lại có tên, có chức năng và có quy trình chăm sóc. ...

"Bạn lành"- Tập 2

Image
  Gần một năm trước, tui viết về bạn lành. (link ở phần bình luận) Trong bài ấy có một câu tui vẫn nhớ: “Họ chỉ không đi vào bóng tối cùng em.” Lúc đó tui nghĩ nhiều về những người đã xuất hiện trong đời mình. Những người làm tui bình an hơn. Những người không vội đứng về phía tui khi tui kể một câu chuyện trong đó tui hoàn toàn đúng. Những người không cứu tui chỉ vì tui đang đau. Họ vẫn ở đó. Nhưng họ không nhất thiết bước vào câu chuyện mà tui đang kể. Lúc ấy tui lần đầu hiểu lờ mờ: có lẽ đó là bạn lành. Gần một năm sau, tui chợt nhận ra câu hỏi thú vị hơn không còn là: Ai đang là bạn lành của tui? Mà là: Tui có đang là bạn lành của ai không? Câu này khó chịu hơn một chút. Ví dụ một người nói với tui: “Em bị bỏ mặc một mình.” “Em khổ tâm quá.” Phản ứng đầu tiên của tui thường là muốn ôm họ vào. Nếu thương người ấy, tui càng muốn làm vậy. Tui muốn xác nhận rằng nỗi đau của họ hoàn toàn hợp lý. Muốn làm một việc gì đó để họ bớt đau ngay lập tức. Có lẽ đó là một phản ứng rất con ngư...

University in a box

Image
Tui vừa xem một video hướng dẫn cách dùng AI để trở thành một người "dangerously self-educated". Nghe rất hấp dẫn. Ở tuổi này, bất cứ thứ gì hứa hẹn giúp tui trở nên dangerously một cái gì đó mà không liên quan đến cholesterol hoặc tuyến giáp đều đáng để xem. Sandeep Swadia đưa ra một mô hình gọi là University in a Box. (link video trong phần bình luận). Thay vì đi học theo cách truyền thống, bạn dùng AI để tạo ra cả một trường đại học riêng cho mình.  AI làm cố vấn.  AI làm thủ thư thư viện.  AI làm gia sư.  AI làm biên tập viên.  Cuối cùng, AI làm cả roommate. Tui dừng ở đây một chút. Roommate? Tui từng đi học ở Pháp thời đại học. Theo trí nhớ của tui, nhiệm vụ chính của một roommate không phải là giúp bạn kết nối kiến thức liên ngành.  Nhiệm vụ của roommate là khiến bạn phát hiện ra trên đời có những người để một cái nồi đầy dầu mỡ trong bồn rửa ba ngày mà vẫn sống một cuộc đời hoàn toàn thanh thản. Nhưng thôi.  AI rõ ràng là một roommate được nâng ...

Khoảng cách và tình yêu

Image
  Ngày bé. Con chạy cả căn nhà chỉ để tìm mẹ, hôn mẹ. Lớn hơn một chút. Con vẫn yêu mẹ. Chỉ là... tình yêu bắt đầu thích giữ khoảng cách. Khoảng... 3 milimét  Nụ hôn cứ lơ lửng ở đó Mẹ thì dài cổ. Làm mẹ sẽ tự hiểu, tình yêu không hề ít đi. Chỉ là khoảng cách thay đổi chút chút theo độ tuổi của con. Ai có con tuổi teen Chắc biết cảm giác này. Tụi nhỏ giống mèo. Cả ngày không thèm nhìn mẹ. Nhưng đúng lúc mẹ nghĩ ẻm coi mình là cái tủ lạnh rồi... Thì ẻm bước tới dụi đầu một cái. chu mỏ một cái. kêu ngao một cái.  Rồi bỏ đi như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Còn mẹ, bơm đủ liều dopamine sống thêm được một tuần