Posts

Cây cầu mới và hai mái tóc

Image
Hồi con ba tuổi, mẹ chia bánh rất công bằng. Mẹ lấy hai cái. Cho con một cái. Con nhìn. Rồi lắc đầu cự nự. "Phải bằng nhau." Mẹ bẻ cái bánh của con làm đôi. Hai nửa. Con nhìn rất lâu. Sau đó gật đầu ăn ngon lành. Mẹ cười sảng khoái. Mười năm sau. Con vẫn lấy câu chuyện ấy ra làm cái cớ huých vào hông mẹ. Mẹ vẫn cười sảng khoái. Có những trò đùa không già đi cùng thời gian. Chỉ người kể lớn lên. Hôm đó hai mẹ con rủ nhau đi ăn waffle. Một buổi chiều mùa hè ở Tampere. Con mặc chiếc sơ mi xanh đậm mẹ mua. Váy ngắn. Đôi vớ cao tới đầu gối. Đôi vớ mà hai mẹ con phải đi bốn cửa hàng mới tìm được như ý con. Lúc ấy mẹ thấy chuyện này rất phiền. Bây giờ nghĩ lại, mẹ chỉ nhớ hai mẹ con đã đi bộ rất lâu. Có lẽ thời gian đẹp nhất luôn ngụy trang thành những việc lặt vặt. Quán waffle Vohveli nằm dưới cây cầu mới. Từ ngày cây cầu hoàn thành, đường đến trường của con ngắn hơn khoảng hai trăm mét. Nhưng mẹ có cảm giác hai mẹ con lại đi với nhau lâu hơn. Nếu không có cây cầu ấy, chắc mẹ sẽ kh...

Tháo găng tay

Image
Khi chăm sóc một khách hàng, tui đều cần đeo găng tay. Việc đó diễn ra rất nhanh. Mở hộp. Rút từng chiếc. Nghe tiếng cao su bật nhẹ vào cổ tay. Đôi khi nhanh đến mức tui không còn ý thức mình vừa làm gì. Ở trường, người ta dạy tụi tui phải đeo găng đúng lúc. Và quan trọng không kém, là phải biết lúc nào nên tháo ra. Trong chương trình điều dưỡng, tui học rất nhiều cái tên. Tên bệnh. Tên các rối loạn. Tên thuốc. Tên triệu chứng. Tên những phản ứng cần xảy ra khi một dấu hiệu nào đó xuất hiện. Tiểu đường. Tự kỷ. ADHD. AuDHD. Khiếm thị. Khiếm thính. Mỗi cái tên giống như một cánh cửa của một thế giới. Muốn chăm sóc ai đó, trước hết phải biết mình đang bước vào cánh cửa nào. Nếu một người bị tiểu đường bắt đầu đổ mồ hôi lạnh. Run tay. Ánh mắt lơ đãng. Tui phải nghĩ đến đường huyết trước khi nghĩ đến bất cứ điều gì khác. Không phải vì con số trên máy đo quan trọng. Mà vì cơ thể họ đang nói một thứ ngôn ngữ đặc thù. Nếu mình không học ngôn ngữ ấy, rất khó để giúp. Khi học về AuDHD, tui được ...