Cây cầu mới và hai mái tóc
Hồi con ba tuổi, mẹ chia bánh rất công bằng. Mẹ lấy hai cái. Cho con một cái. Con nhìn. Rồi lắc đầu cự nự. "Phải bằng nhau." Mẹ bẻ cái bánh của con làm đôi. Hai nửa. Con nhìn rất lâu. Sau đó gật đầu ăn ngon lành. Mẹ cười sảng khoái. Mười năm sau. Con vẫn lấy câu chuyện ấy ra làm cái cớ huých vào hông mẹ. Mẹ vẫn cười sảng khoái. Có những trò đùa không già đi cùng thời gian. Chỉ người kể lớn lên. Hôm đó hai mẹ con rủ nhau đi ăn waffle. Một buổi chiều mùa hè ở Tampere. Con mặc chiếc sơ mi xanh đậm mẹ mua. Váy ngắn. Đôi vớ cao tới đầu gối. Đôi vớ mà hai mẹ con phải đi bốn cửa hàng mới tìm được như ý con. Lúc ấy mẹ thấy chuyện này rất phiền. Bây giờ nghĩ lại, mẹ chỉ nhớ hai mẹ con đã đi bộ rất lâu. Có lẽ thời gian đẹp nhất luôn ngụy trang thành những việc lặt vặt. Quán waffle Vohveli nằm dưới cây cầu mới. Từ ngày cây cầu hoàn thành, đường đến trường của con ngắn hơn khoảng hai trăm mét. Nhưng mẹ có cảm giác hai mẹ con lại đi với nhau lâu hơn. Nếu không có cây cầu ấy, chắc mẹ sẽ kh...